24 thg 2, 2016

BỨC TRANH XUÂN


Ngán ngẩm buồn thay thế sự này
Ngắm trông bức họa nghĩ mà cay
Khai ấn thăng quan đua nhau trẩy
Minh thề tham nhũng chẳng dám lai
Mê tín hám danh chen cướp ấn
Oai thần sợ phạt lẩn thề ngay
Văn hiến ngàn năm chao ôi chán
Non sông gấm vóc nghĩ lo thay

19 thg 2, 2016

VÌ SAO CHỈ ĐEO NHẪN Ở NGÓN ÁP ÚT



Cong hai ngón giữa lại
Cho ép lưng vào nhau
Lập tức ta biết được
Nó kỳ diệu thế nào

Hãy chạm đầu ngón cái,
Ngón trỏ,ngón vô danh(đeo nhẫn)
Và hai đầu ngón út
Của hai bàn tay mình...

Ngón cái là cha mẹ
Ngón giữa bản thân ta
Anh em là ngón trỏ
Ngón út con cái ta…

Còn riêng ngón áp út
Hay đeo nhẫn,vô danh
Là tượng trưng chồng vợ
Là tình yêu của mình..

Bây giờ hãy nhấc thử
Các đầu ngón rời nhau
Ta thấy điều kỳ diệu
Đã xảy ra như sau:

 Ngón cái rời nhau trước
Bố mẹ rồi sẽ già
Không ở bên ta mãi
Một ngày sẽ rời xa

Anh chị em ngón trỏ
Đến khi có gia đình
Ai cũng phải tự lập
Chẳng ở mãi bên mình

Con cái ngón tay út
Chúng khôn lớn trưởng thành
Sẽ như chim tung cánh
Chẳng bên ta quẩn quanh...

Nhưng riêng ngón đeo nhẫn
Dù ta muốn cách nào
Cố hết sức chẳng thể
Làm cho chúng rời nhau…

Bởi chỉ chồng với vợ
Là mãi mãi bên nhau
Đồng cam và cộng khổ
Cho đến ngày bạc đầu…

Họ bên nhau bền chặt
Tình gắn bó keo sơn
Dẫu thác ghềnh bão tố
Bên nhau mãi không sờn..








26 thg 1, 2016

CHUẾNH CHOÁNG!



Chuếnh choáng rồi ta chợt nhớ quê xa
17 tuổi rời nhà đi phiêu bạt
Uống đến no, nước xứ người mặn chát

Gần nửa đời người thèm mãi "đọi" chè xanh...

Chuếnh choáng ta nghe nẫu ruột gan mình
Ta như con chó hoang bỏ làng bỏ xã
Mùi rơm thơm hay mùi thối rạ
Sao với ta xa xỉ biết bao?
Bao trăng non trăng khuyết trên đầu
Bao mùa sim, bấy nhiêu mùa lụt lội
Ộng Ượng kêu não nùng trong đêm tối
Thèm đến thắt lòng thờ thẩn nhớ quê
Lâu quá rồi không được nghe tiếng ve
Tiếng chó sủa vu vơ, tiếng gà gáy sớm
Ta chợt thẹn,chợt  hận mình ghê gớm. ..
Bao năm rồi đi mất mặt chốn nơi đâu?!!!...

Lâu quá rồi,xa quê đã quá lâu
Thèm mùi trầu thơm,hăng nồng vôi của mẹ
Thèm chén "rượu bào" để say...không thể
Ta mất gốc rồi,mất cội rễ quê hương..

Còn nữa hay không xanh mướt bờ mương
Còn đường đất "cang", đứt "cổ ga" từng ngón
Lọc uống nước vũng bom,đầy phân trâu bằng nón
Cướp"dèo" ăn, ong "Vàng Nghệ" đốt sưng mồm..


Bao năm lang thang biệt xứ vui buồn
Bao Giáng Sinh, Năm Mới về lủi thủi
Hành xác mình đứng nhìn từ bóng tối
Ngắm phao hoa,khẽ khẽ bảo....xuân sang....

25 thg 1, 2016

VIAGRA

        
Hiệu thuốc trời lạnh mùa đông
Bán hàng cô gái trẻ trung rạng ngời
Nghe tiếng gậy khua và rồi…
Bước vào một cụ bảy mươi cập kề
Thì  thầm như sợ ai nghe:
“Viagra có cô thì bán chăng?”
Gật đầu cô gái đáp rằng:
“Cụ mua một vỉ hay chăng hộp này?”
Cụ già vội vã xua tay:
“Không không lão muốn mỗi này… phần tư”…
Ngạc nhiên cô gái ngẩn ngơ:
“Làm sao tác dụng phần tư viên này?
Như cụ 5 viên uống ngay
Chưa chắc hiệu quả…mảy may nữa là…”
Ông già thú thực xót xa:
“Mua để đi…đái thôi mà cô ơi!,
Nói ra mong cô đừng cười,
Không dùng…nó cứ …xuôi  xuôi ướt giày..”